Chuyện đi Malays đã lâu

Nhân có chuyện vừa rồi đọc cmt của đứa em họ rằng nó sắp đi Nepal, có transit ở Kuala Lumpur, Malaysia, mình nhớ lại 2 lần đi Malay với bên AA chẳng lần nào trọn vẹn được cả. Thực ra rảnh ruồi và ngứa tay nhớ WP nên ngồi gõ lại kỷ niệm đau... Continue Reading →

Những ngày không đi xe máy

Mình mới bị mất biển số xe cách đây 1 tuần, mình có đi tìm ở chợ giời Phố Huế như tìm một sự may rủi không đích đến (thế quái nào nghe có vẻ giống mình của những khi này, hơi vô định). Nhưng may mắn cũng không mỉm cười, chỉ có bà bán... Continue Reading →

Bạn có bị bỏ lại không?

Mỗi lần lên mạng xã hội là mình lại bị chìm đắm vào đại dương của những sự đố kỵ, bởi lẽ mình đem mình đi so sánh với người khác, họ đi nhiều hơn, ăn nhiều hơn, họ đẹp hơn, họ có gia đình riêng, con xinh vợ chồng đẹp,… và rồi nhìn lại bản thân. Mỗi lần như vậy mình lại tự dìm bản thân xuống, kể cả hiện tại mình nhận ra đang rơi vào trạng thái không có mục tiêu sống, không có dự án, công việc cố định nào và kể cả những mối quan hệ cũ cũng phai dần luôn. Nếu không sử dụng mạng xã hội mình vẫn bị như vậy bởi vì quá nhu nhược với bản thân, nhìn nhận mọi thứ với tầm nhìn quá ngắn hạn.

Khải Đơn

Tuần rồi, tôi đọc một bài viết trên The Guardian có tên: The age of envy: how to be happy when everyone else’s life looks perfect (Kỷ nguyên của sự tị hiềm: Làm sao để hạnh phúc khi đời ai cũng hoàn hảo).

Một bài viết thú vị, đại ý là chúng ta đang sống trong thời đại của sự ghen tị liên hồi: ghen tị vì người khác ăn ngon hơn mình, đẹp hơn mình, giàu hơn mình, sung sướng hơn mình, thành công hơn mình. Hồi xưa thì cũng ghen tức tị hiềm đầy, nhưng chưa bao giờ khía cạnh đó được thổi phồng lên như bây giờ, nhờ Instagram, Facebook, nhờ đủ loại mạng xã hội với mục đích tối thượng là giúp con người phô bày vẻ đẹp khắp nơi chốn từng giây từng phút.

Vài năm trước, tôi thường tự hỏi câu tương tự. Và…

View original post 1,538 more words

Mẩu chuyện cuối ở Nhật (p3)

Mình tiếp tục vượt lười viết đoạn cuối cùng chuyến du hý Nhật Bản mùa thu 2017. Sáng ngày thứ 6 (28/9) ăn sáng và uống trà với một chút đồ mua từ tối qua rồi xách vali đi ra ga tàu đi shinkansen từ Kyoto qua Kanagawa. (cái đường ra ga từ chỗ hostel... Continue Reading →

Nên hay không nên làm gì?

Mỗi ngày mình thức dậy đều động viên bản thân kiểu "cố lên, sẽ qua thôi, đạt được mà, cố lên". Mỗi lần soi gương hay mặc vào người bộ quần áo thơm đi đâu đó cũng vậy. Thời gian làm việc cũ mình cũng động viên mình như thế, thời gian đầu vồ vập... Continue Reading →

Công ty không phải gia đình bạn

“Với tôi, công ty không phải gia đình, và tôi sẵn sàng ra đi khi có lựa chọn mới trong công việc. Nhưng công ty là nơi đem lại cho tôi những bạn bè, anh chị mà sau công việc họ trở thành người thân thuộc. Dù tôi nghỉ việc, sếp vẫn là thầy, là bạn. Đồng nghiệp vẫn là bạn thân, đi chơi hoặc đi học cùng nhau.
Từ khi cố gắng tách biệt điều đó, tôi thấy dễ hòa thuận hơn với chính mình trong công việc.”

Khải Đơn

Hồi mới đi làm, ngồi nhậu với đồng nghiệp, họ thường nói: “Anh/chị xem xem như em gái trong nhà, ban mình cũng như một gia đình.”

Và tôi mất thời gian rất lâu để rời khỏi sự nhầm lẫn xem công ty là gia đình, cũng như nhiều bạn bè bắt đầu đi làm thời đó.

Vậy tại sao người ta muốn ta nghĩ công ty là gia đình?

Có nhiều chiến lược để quản lý nhân viên. Một trong số đó là coi họ là một phần gắn bó như gia đình. Khi nhân viên chấp nhận khái niệm mới, họ thường tận tâm và chân thành với công việc. Quan hệ này sẽ rất tốt đẹp nếu công ty tôn trọng quyền của người làm việc, và người làm việc tôn trọng lợi ích công ty. Hai bên sẽ ít phải dò xét, hằn học, nghi ngờ…

View original post 1,662 more words

Kyoto Kyoto ước gì? (p2)

Tiếp nối đoạn đường vui chơi ở Nhật, từ Osaka mình qua Kyoto cố đô với 2 ngày 2 đêm lang thang một mình thật sự. Ngày 4 (26/9) sáng sớm, cỡ 5h 6h gì đó mình đi ra ga Namba đón tàu shinkansen =)) đi chừng 15 - 20' là tới ga Kyoto. Cố... Continue Reading →

Create a free website or blog at WordPress.com.

Up ↑